[4 years and now I’m gone…]

(Vietnamese below)
1. On the first day we entered the diplomatic academy, our professor spoke in enthusiasm that: “So lucky you are! In this school, you will have various opportunities to meet heads of state both in Vietnam and in other countries. The frequency of these meetings will be too much that you even have to consider a meeting with Obama!” Then Obama really came to our country, and…. not surprising, I wasn’t allowed to go :v. That professor didn’t lie or say anything wrong. He just omitted the detail that in this academy there are those in high-quality classes and others in standard classes. The former pay millions per semester and are provided chances to meet popular politicians, to visit Embassies and to serve their internship at the Ministry of Foreign Affairs while the latter pay a fifth of tuition as the former and are excluded from most aforementioned privileged things. There is no inequality here. We just receive the right service that we pay for.

2. In the academy, there are two main types of students. (1) those whose life have the intervention, arrangement, settlement (or anything like that) of the “power” behind the scene regarding their class, their grades, their degree and their job. And (2) those whose fate is in chaos and panic. Unfortunately, I am at the bottom of group 2 :'< Normally, guys in group 1 and 2 can still have fun and be good friends, but when talking about future and career prospect, sometimes group 2 really want to beat those in group 1 half to death.

So if you don’t have the aid of any kind of ‘power’, you must have speed, capacity and adaptability

3. Those who get success (partly) through “relations” built by themselves (rather than their true ability) are not a cheat. They are the ones good at mobilizing all kinds of resources. And this is also a type of skill.

4. If  lucky enough, you can find some good friends in the academy sharing the same thoughts and goals with you. However, you will not be usually that lucky. It always takes too much time for students to get to know each other well because of competitions, suspicions and symbolic behaviors or activities in superficial social relations.

5. Talking about teachers and officials, if you see anyone in this school are so different from normal people outside the school, then they may have at least 2 degrees. And most of those having obtained 2 degrees and above are talented ones.

6. And there are those who can be branded as “national treasure”. However, as soon as their mind and knowledge reach to the top, their physical condition becomes extremely fragile, a.k.a “retirement”

7. The curriculum of International Relations faculty is worth pursuing. But few jobs you can get in this field.

8. When I looked at my IELTS diploma, I just want to die for a few moments. It was the Speaking skill (the skill I believe will be the leverage for my performance) that dragged me to hell. I couldn’t pass 8.0 (f8cking 7.5 T^T)

9. When I  look at my Defl B2-French Diploma… It is not a high result, but matches to my capacity

10. When I look at my ID card. My face on it is a disaster. I swear.

11. When I look at my driving licence….

Just kidding, I haven’t got a driving licence even I have run on my motorbike for 4 years.

12. Maybe I will continue to work at my current place from a part-time to full-time employee after my official graduation.

13. Each time I signed in my labor contract, I always scream in my heart that I am over exploited and poorly paid. I hope this won’t happen with a full-time contract :”(

About my friends and my professors, I will call them by nicknames.

14. Friends in my group have characteristics in all hues of colors, that’s why we never get bored when being together, if not too often. We became a team after making a short film for our English lesson. Two friends in the group have been in a relationship since then. And the left of us believe that the girl and the guy have already gone through all stages of a relationship except a proposal and a wedding. Perhaps this couple will never get bored by each other.

Each time me and Lilia visit Lolita’s house, we always sit in the living room or cook in the kitchen, but never go to her room and do the things girls do. Now I know that this is a room for her boy friend, Minks. A room of a woman, not a girl.

15. We have seven people: Logan, Mike, Minsk, T, and Lolita, Lilia and me, Laurent. It is read in a French quote that you should never make friends with either an irresponsible person, a ‘know-everything’ person, a gossipy person, a yes-man, an ‘afraid-of-everything’ person, a complainant or a liar. Ironically, seven of us, each possesses one trait on this list.

16. During my 4 years as a student, I have never get out of the city (where I’ve lived my whole life) for a trip with my friends. Because my parents have a permanent fear that their child will lose its virginity, its viscera or its life after the trip. Sometimes because we couldn’t gather all members or I’m just simply lack of money that month. My parents can only afford (and only want to pay for) my tuition. I consider it a luck. Having avowed this idea, they won’t be able to use their money to force me into a marriage in the next few years.

17. Lilia is a super girl with absolute energy and productivity. She is the one that I’ve spent the most time with in the academy and I am recently fed up with her presence sometimes as I’m not ready to share my life that much with anyone. Maybe because my parents left me do everything fairly soon in my childhood. Lilia is a good, healthy girl who never stops asking questions (sometimes even doing this without thinking first).

18. If in Vietnam “Sở Khanh” is used to call a treachery in love, then “Công-Dung-Ngôn-Hạnh” = “Housework professional-Beautiful appearance-Manner of speech-and Virtue”  – the four attributes of an ideal woman according to Confucianism, should be summarized by a word “Lolita”. She is the remaining traditional Hanoi woman in the capital, though originally from Nghệ An.

19. Logan is an in-exploitable resources. He speaks better than does. The more he speaks without doing anything, the more trash-like his words. His love stories with ex-girl friends can be written in a whole role of toilet papers.

But he once said that Lolita’s life would be miserable with Minsk. And this possibility may not be ruled out.

20. T is nor a close friend or a normal friend of mine. He is kind to everyone. And since I realize he has a strong feeling of possession to his girlfriend and vice versa, I never want to be close to him. “making a scene of jealousy” or “beating another girl as she is thought to be too close to your man” is very popular in Vietnam. You can search for the word “danh ghen” to find more video clips.

He is a logic guy but extremely irresponsible in his study as what he prefers is architecture, not diplomacy. As soon as he chose this school, he chose to put his life under an arrangement of parents.

21. Want to know about Mike, return to article 2, group (1) and you will understand. NOTE: article 2, not 14, the terms “all hues of colors” in article 14 doesn’t refer to his gender, though we all call him sister.

22. Want to know about Minsk, ask T.

Lolita says she understands her man. But don’t believe.

To me, he is a malignant disease that I would like to stay away

About the Book club in the academy

23. This club has succeeded in organizing meaningful events and activities which I can be proud of as a member.

24. Nathalie is the librarian in the Library and Information Center. She is a true friend and the spirit of the club. We stay here for 4 years. But she will be here for 14 years or more. Maybe I won’t have the chance to meet her boy friend before leaving the academy. She has no boy friend currently.

25. Travis is a good man. NOTE: I want to use the word “man”, not “boy”. Many girls (even older ones) fall for him. The librarian sets his picture as her desktop image. But this article is not a hint to any of my special affection to Travis. We only have friendship.

26. Kelvin in an interesting guy. And I guess he is good at martial arts. His master is the spokesman of Ministry of Foreign  Affairs.

26. Lily and Theresa once spoke several things about family and career that made me appreciated. They have lost boy friend and mother in an accident and a cancer disease.

27. Kim Tan (together with Mike) is a regret in my student life. They are good people to some extents. But in several fields we cannot go further together. The end of our relation can be exactly described in this quote: “There are people coming into our life just to make us understand that we should leave them go” OR “we should kick them out”.

Kim Tan used to have  a crush on Minks. Sh8t. Everybody knows this but she doesn’t admit it.

28. The Dean of my faculty is a lean, lank and ’emaciated’ person with two high cheeks and little hair. Although the whole class usually laugh at his joke, I don’t. His stories seem to be boring to me and some even resemble my tragic life. How can I laugh at the jokes that I can guess the ending? But among his useless stories, he once made a comment on President Obama that made me change my view of my teacher. The statement may not be his idea, but the truth is he has brought this idea to us. His name means mountain and ocean. He is the step father of T, which makes our friendship a little uncomfortable. T is worry that friends coming to him because of the Dean.

28. The Interim Dean is a ‘sexy, free and single’ man in the eyes of female students, except me. Many have already dreamed of ‘something’ with him till they realized he would get married soon. I think he is more good-looking without tie, as one time I saw he taking off his (ugly red and dark) tie. He reminds me of my uncle, same age (36), same marital status, same photography hobby, but different life. My uncle isn’t belong to that social class and if he gets married, his wife can never be comparable to my teacher’s wife.

29. Kate is the instructor in my dissertation. Just a few years ago, he succeeded in flirting his wife, at that time was his student. People discussed this all the time since his return from Paris. However, I appreciated his attitude. (’cause if I fall for the Interim Dean, I will definitely do something).

30. About Galileo Society, it is sh8t. But among many talks just for the sake of talk, it still has some substances, lot of money, certain knowledge and very valuable certificates. The head of this club, a high ranking official in the academy, whose name means blue and bright ocean, is a man with two small eyes, making him look shifty.

(G. Society is a club of students loving doing research on national & international issues)

This is my story, others’ story, but don’t deduce yourself into thinking that these are yours and thus be worried that your secrets were unraveled by someone who couldn’t keep their mouth shut

These 30 articles are written from memories and some suitable adjustment. But the more you believe, the more they are the truth.





[Học viện Ngoại giao – đi qua 4 năm]
1. Ngày đầu tiên đặt chân vào Học viện, thầy đã nói đại ý rằng: ui các em mà học ở đây á, là sẽ suốt ngày được đi dự hội thảo với cả gặp các nguyên thủ và lãnh tụ thôi, nhiều đến nỗi Obama có đền thầy gọi các em đi các em cũng còn bảo “để xem đã” cơ. Và khi Obama đến thật, quả nhiên là…. không đến lượt tôi đi. Thực ra thầy nói không sai chỗ nào cả, đó là một kiểu nói nhiều lỗ hổng và không giới hạn phạm vi vào (ít nhất là) nhóm học chất lượng cao. Cũng nói luôn là tôi không có gì bất bình ở đây cả. Dùng dịch vụ nào, trả và nhận tương ứng :}

2. Trong Học viện có hai dạng sinh viên chính. Một là những người đã có bàn tay của sự sắp đặt và can thiệp, hai là nhóm người chỉ có một mớ hỗn mang. Tôi nằm ở cực điểm của nhóm thứ 2. Bình thường thì hai nhóm này có thể vui vẻ với nhau. Nhưng khi nói đến chuyện nghề nghiệp-tương lai thì thi thoảng nhóm 2 rất muốn đánh sml nhóm 1.

3. Thành công có yếu tố của “quan hệ” mà mình xây dựng được hoặc đào mộ lại được ví dụ như kể từ thời cụ tổ là không có gì sai cả. Đó là biết huy động nguồn lực. Và nó không giống như việc vừa sinh ra đã được thừa kế ngai vàng + ít nhất 1 tỷ USD tài sản hoàng gia, bao bồm danh mục bất động sản hàng triệu USD.

4. Bạn bè trong Học viện chơi rất được. Nhưng phải trải qua 100 trận giao hữu, 100 trận đối đầu, và đánh hơi, thăm dò, thả thính, phối hợp, mỗi cái cũng 100 lần mới thấy được đâu là người bạn thực sự và có chí hướng giống mình. Đến lúc đấy thì cũng sắp ra trường cmnr.

5. Nói về giáo viên và cán bộ, nếu thấy ai đó trong trường rất khác với người bình thường ở bên ngoài, thì thường là họ có tối thiểu hai bằng, mà hình như không ai là không có hai bằng, và thường là hai bằng thì họ rất giỏi.

6. Trong trường có những người đáng xếp vào hàng “nguyên khí quốc gia”, nhưng một số thì trí não đạt đến tinh hoa – cơ thể lại mong manh già yếu TT^TT aka “Về hưu”

7. Chương trình học của Khoa Chính trị thực sự rất đáng để theo đuổi. Tuy nhiên việc làm đúng ngành lại ít như thức ăn Obama rắc xuống hồ cá, nếu mà rắc mãnh liệt như (Ms) Nguyễn Thi Kim Ngân để không con cá nào bị mất miếng ăn thì đã khác.

8. Một trong những công việc đầu tiên của tôi là làm Thủ thư ở Thư viện trường

9. Còn về công việc sau này, thì có thể nói là đã nhìn thầy “ánh sáng cuối đường hầm”, mình cần phải ‘make myself visible’ nữa thôi. Nhưng cũng sợ rằng lúc mình chạy ra được cửa hầm thì ánh sáng ẩy chuyển hướng mất rồi.

10. Hóa ra chuyện dùng nhiều thứ tiếng nên ăn nói lẫn lộn là có thật, không phải toàn là do “bọn đi du học về thích thể hiện.”

11. Lúc làm clip với nhóm bảy đứa rất vui. Nhóm đa dạng, có cả nạc, mỡ và thịt ba chỉ.

12. Lom chan là một người rất trẻ trung, đáng yêu hết sảy, sức trâu và không ngừng đặt câu hỏi. Đây cũng là người suốt mấy năm qua có lượng thức ăn được tiêu hóa trong dạ dày giống với tôi nhất. Lần đầu tiên tôi “đi chơi xa” là về quê nhà Lom. (vì những lần khác cha mẹ sợ con bị mất trinh/ mất nội tạng/ mất mạng mà không cho đi qua đêm// hay có thằng bạn phải ở doanh trại không đi được, con bạn học truyền thông phải ôn thi G-mat để đi du học ngành kinh tế// hoặc là đúng lúc hết tiền :”). Đường vào làng Lom nứt toang toác như bị sét đánh. Lom đèo tôi trên con xe Wave trong cảnh tượng kiểu như là “lái xe và tay cầm dao đi ăn xin khắp xóm, vào nhà có người già thì đặt phạch con dao xuống hiên nhà và rằng: “Bá Kiến có nhà hơm?””

13. Nếu những thằng đểu trong tình ái gọi là “Sở Khanh”, thì nên tóm gọn mấy chữ “Công Dung Ngôn Hạnh” bằng “Thùy Linh”.

14. Tùng là cái loại: bạn hờ không ra hờ, thân không ra thân

15. Eddie là một nguồn tài nguyên không khai thác được

16. Muốn biết về Minh, hãy hỏi Tùng

17. Muốn biết về Quân kun, hãy quay lại đọc điều 2 và bạn sẽ hiểu (nhắc lại: điều 2 chứ không phải điều 11, ở đây tôi không ám chỉ “thịt ba chỉ” với giới tính của chị ấy)

18. Có một lần nói chuyện về tình dục tình ái với mấy bạn đại học. Bổ ích và vui vô đối. (nhấn mạnh là chúng tôi nói chuyện ở Nhà Thờ, không phải là Nhà ngh*)

19. Trong 4 năm đại học đã có 2 lần có quan hệ/ tương tác với nhân vật trong một nghịch cảnh không khác gì câu: “có những người bước vào đời ta chỉ để cho ta biết rằng ta nên để họ đi/ (nên đuổi họ đi/ nên chạy mất dép vì họ luôn đi)

20. Đáng tiếc nhất khi đề tài nghiên cứu bị bác bỏ là không còn cớ đề được làm việc với cô Lương và cô Thủy TT^TT, chứ không phải vì 10 triệu (huhuhu10trieu)

21. Nhiều câu chuyện cười của thầy Đỗ Sơn Hải …..rất nhàm. Nhưng thầy cũng có những phát biểu rất ra hồn, đáng nhớ nhất là một câu về Obama. Câu này đã nâng vị trí của thầy trong tôi lên một bậc. Thầy là một người tốt bụng, tận tâm, có cá tính, cũng được xếp vào hàng “tài nguyên quốc gia”. Hai mắt trũng sâu, miệng rộng, khuôn mặt góc cạnh, người hom hem. Nếu không hình dung ra các bạn hãy xem “Toàn cảnh thế giới”.

22. Chả hiểu sao các chị em lại điên đảo vì thầy Việt ==~ (nhưng mà một hôm đang ngồi thì thầy cởi cà vạt ra nên tôi thấy thầy không đeo cà vạt đẹp hơn). Hai tháng sau khi học kì mới bắt đầu, tôi hỏi thăm thầy Việt về vụ khóa luận tốt nghiệp. Thầy nhìn tôi (trong một ánh mắt rất hiền và một nụ cười nhã nhặn) mà rằng: “thầy cũng nhận gần đủ sinh viên để hướng dẫn rồi.” oimeoitaisaolaithe … Thôi thì người ta mang thai cũng chín tháng mười ngày, đi tìm GV hướng dẫn cũng phải trước từng đấy thời gian. Thực sự thì tốc độ có tính quyết định khá lớn.

23. Lúc đầu tôi không thấy thầy Duy Minh đáng yêu như các bạn bảo ở chỗ nào. Sau khi học luật lớp có 10 người thì mới ngộ ra. Chắc tại ngày xưa học đông quá giữa 100 đứa nên thầy không lan tỏa đến hết các em được. Cô Trang khoa luật cũng đáng yêu vô cùng :”)

24. Thầy Viết Linh rất là tận tâm. Nhưng thầy hát thì cả lớp chả biết thầy hát cái bài gì. Muốn biết dung mạo tuấn tú của thầy hãy lên trang của Iliat tìm anh Viết Linh vừa thi G-mat điểm cao ngất ngưởng là thấy. Thôi. Thực ra tôi vừa xem lại ảnh trên trang đấy rồi. Ngoài đời thầy đẹp trai dịu dàng hơn nhiều.

25. Không lâu trước khi thầy Sơn Hải ra đi Na Uy, tôi được biết thêm một thầy Hải nữa. Thầy này chả có cái gì giống thầy Hải Đỗ cả.

26. Trong Học viện có những người nhớ tên mình là mình cảm thấy sướng value chim én~~ cũng có người mình chỉ muốn gào lên trong thâm tâm rằng; “Xin đừng quên em… Xin đừng quên emmmmm…”

27. CLB sách rất vui và có những chương trình thực chất và có ý nghĩa. Chị Ngọc là một linh hồn vĩ đại của CLB.

28. Tùng Anh là một người đàn ông tử tể (tôi muốn dùng từ “đàn ông” chứ không phải từ “con trai”. Điều 28 này không có ngụ ý gì ngoài một tình bạn rất trong sáng)

29. Kiên là một người rất hay và có chí hướng, và chắc là giỏi võ.

30. Hoàng Linh và Thảo Thẩm đã từng nói những câu về gia đình và sự nghiệp khiến tôi rất cảm phục.

“Đây là chuyện của tôi, chuyện của một số người, nhưng đừng tự chột dạ đây là chuyện của mình mà thấp thỏm.”


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s