Obama’s idealism at odds with reality

Obama’s idealism at odds with reality

 

Tư tưởng lý tưởng hóa của Obama không phù hợp với thực tế

Chua Chin Hon, US Bureau Chief

The Traits Times. Monday, November 16, 2009, page A2

chinhon@sph.com.sg

http://eresources.nlb.gov.sg/newspapers/Digitised/Article/straitstimes20091116-1.2.7.2

Quan niệm của Mỹ là một quốc gia Thái Bình Dương dẫn dắt khu vực là đáng khen, nhưng không thực tế.

Có nhiều điều đáng quan tâm về bài phát biểu đầu tiên của Tổng thống Obama về chính sách Châu Á tuần trước.

Với tài hùng biện đã thành thương hiệu, Obama đã tài khẳng định ưu tiên truyền thống của Mỹ trong khu vực, đồng thời công nhận tầm ảnh hưởng địa chính trị mới của Châu Á.

Bằng cách lên kế hoạch cẩn thận chuyến đi châu Á của mình và khéo léo kể lại lịch sử gia đình, Tổng thống Obama tìm cách thuyết phục người nghe rằng ông hiểu khu vực này hơn bất cứ nhà lãnh đạo trước nào của nước Mỹ.

“Là Tổng thống Thái Bình Dương đầu tiên của Mỹ, tôi xin hứa với các bạn rằng quốc gia Thái Bình Dương này (Mỹ) sẽ tăng cường và duy trì vai trò lãnh đạo trong phần thế giới tối quan trọng này” _ ông Obama nói, và nhận được những tràng pháo tay lớn ở khan phòng Suntory, Tokyo. Ông cũng không để tâm đến việc Richard Nixon hay Ronald Reagan có thể cũng đã từng tuyên bố họ là Tổng thống Thái Bình Dương đầu tiên, vì họ là người California.

Vẫn còn đó những câu hỏi rằng liệu có bất kì chủ thể khu vực quan trọng nào chấp nhận lời phát biểu của ông Obama không. Quan trọng không kém, liệu chính những người Mỹ có bị thuyết phục bởi tầm nhìn của Tổng thống Obam rằng Mỹ là một nước Thái Bình Dương không.

Câu trở lời dứt khoát cho cả hai câu hỏi trên là “không” – ít nhất là đến thời điểm này.

Thứ nhất, tầm nhìn lý tưởng hóa của Obama về địa chính trị toàn cầu không phù hợp với nỗi lo của khu vực nơi mà những cân nhắc về cân bằng lực lượng vẫn còn sống động và rõ rệt.

Trong một nhận xét tương tự với bài phát biểu của ông tại Liên Hợp Quốc gần đâu, Obama nói; “Chúng tôi mong chờ những cường quốc mới nổi với tầm nhìn rằng trong thế kỉ 21, sự phát triển kinh tếvà an ninh quốc gia của nước này không nhất thiết phải gây hại đến nước khác.

“Trong một thế giới liên kết, quyền lực không cần phải là một trò chơi tổng bằng không và các quốc gia không cần phải sợ sự thành công của một quốc gia khác.”

Nhưng thật khó để hình dung việc có một nhà lãnh đạo nào của Nhật Bản lại không lo lắng về tác động kinh tế và an ninh dài hạn của một Trung Quốc đang trỗi dậy, nhất là khi hai nước vốn là đối thủ cạnh tranh từ trước.

Tương tự, những nền kinh tế nhỏ hơn trong khu vực cũng ý thước rõ rằng nguy cơ ngành công nghiệp của họ bị vượt qua bởi các doanh nghiệp Ấn Độ và Trung Quốc nếu họ không duy trì tính cạnh tranh và sáng tạo.

Obama là một nhà nghiên cứu lịch sử nghiêm túc. Ông ấy không thể nào là một người theo đuổi chủ nghĩa hòa bình ngây thơ như các nhà phê bình thường gợi ý về ông trong các bức biếm họa.

Sau tất cả, nều liên minh không quan trọng, thì Obama và các cố vấn của ông sẽ không có gắng khôi phục quan hệ căng thẳng với Nhật Bản, được Washington đánh giá là hòn đá tảng trong chiến lược an ninh Đông Á của Mỹ.

Và nếu phòng ngừa không còn giá trị trong nền địa chính trị toàn cầu, thì Obama đã không mời Thủ tướng Ấn Độ đến Nhà Trắng tháng này trong chuyến thăm cấp nhà nước dưới chính quyền của ông.

Các chuyên gia như Douglas Paal của Quỹ Carnegie về hòa bình quốc tế (Carnegie Endowment for International Peace) nói rằng lãnh đạo Mỹ đang tiến hành những biện pháp khẩn trương với những lời hùng biện khôn ngoan để xây dựng một liên minh rộng lớn nhất có thể chống lại những thách thức toàn cầu như biến đổi khí hậu và chống phổ biến vũ khí hạt nhân.

Paal cũng nói thêm rằng, một cựu chiến binh châu Á, người đã thực phục vụ ba chinhsquyeenf Mỹ trước nói rằng: “(ông Obama) đã nhấn mạnh sự tập trung của chính quyền của ông là cố gắng đối phó với các vấn đề không chỉ có một đến hai quốc gia quan tâm.”

“Vậy nếu bạn theo đuổi cách tiếp cận cân bằng quyền lực, banjsex không thể tìm được đồng minh để đối phó với những vấn đề lớn”

Chiến lược của ông Obama là đáng khen trong bối cảnh này. Nhưng ông có thể đạt được gì với chiến lược này trong bối cảnh khu vực đang dậy sóng vì những căng thẳng địa chính trị lại là một vấn đề khác.

Nhưng khó khăn nhất cho tầm nhìn Châu Á – Thái Bình Dương của ông lại là việc thuyết phục người dân trong nước.

Trong bài phát biểu của mình, ông đã cam kết chấm dứt sự không tham gia của Mỹ vào nhiều tổ chức khu vực cũ và mới ở Châu Á – Thái Bình Dương.

Ông cũng phác thảo lý do tại sao khu vực này là quan trọng đối với an ninh, phát triển kinh tế và tạo việc làm.

Trong luận điểm cuối cùng, Obama dường như lý giải cho sự dịch chuyển cơ bản trong nhận thức: rằng người Mỹ nên coi châu Á là giải pháp cho vấn đề thất nghiệp trong nước kỉ lục hơn là một ọ.khu vực lấy đi mọi công ăn việc làm của họ.

“Nếu chúng ta có thể gia tăng xuất khẩu đến các nền kinh tế trong APEC thêm chỉ 5% nữa thồi, chúng ta có thể tăng hàng trăm nghìn công việc cho người Mỹ được tạo ra từ xuất khẩu.” – Ông Obama đã nói trong bài phát biểu hôm qua.

Điều này được ông đưa ra bất chất quan niệm công chúng phổ biến ở Mỹ rằng châu Á gây nên tổn thất khổng lồ cho công việc sản xuất ở Mỹ. Quyết định mới đây của ông Obama về việc áp thêm thuế lên mặt hàng lốp và thép ống của Trung Quốc được coi là một nỗ lực nhằm xoa dịu sức ép chính trị gia tăng trên mặt trận này/ trong lĩnh vực này.

Liêu công việc xuất khẩu mới mà Obama ám chỉ trong những bài phát biểu của mình có thể được tạo ra đủ nhanh để tránh được sức ép gia tăng? Liệu chính phủ của ông có thể ngăn ngừa những công việc mới bị chuyển cho châu Á lần nữa không?

Vấn đề này ít có khả năng thu hút sự chú ý của truyền thông Mỹ. Những sự kiện ở Afghanistan và Trung Đông, và thậm chí những tin giải trí đứng đầu trong ngày còn xếp hạng cao hơn chương trình nghị sự của Obama.

Thật vậy, chuyến thăm của Obama đến Châu Á dường như tạo ra ít sự chú ý của giới truyền thông hơn chuyến công du nước ngoài trước của ông, ví dụ như đến Cairo, nơi ông có bài phát biểu trước thế giới Hồi giáo.

Đối với một “tổng thống Thái Bình Dương đầu tiên của Mỹ”, đây dường như là một tình trạng đầy nghịch lý.

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s